Thái sư hóa hổ

Chuyện đời Lý, có Lê Văn Thịnh thi khoa thi đầu tiên Minh kinh bác học và Nho học tam trường, đỗ đầu, được coi là Đỉnh giáp khai khoa của nền khoa bảng Việt Nam. Thịnh được vào cung, được Chấp chính Thái Hậu Ỷ Lan ủy quyền giúp vua Nhân Tông học hành. Thủa ấy vua mới 6 tuổi. Dần dần Thịnh lập nhiều công lớn, được thăng lên đến chức Thái sư – chức quan đầu triều, về ngôi thứ còn cao hơn Thái úy Lý Thường Kiệt một bậc, quyền uy nghiêng trời. Vua còn nhỏ, Thịnh ỷ tài nên có khi lấn át cả vua.

Năm 1096, vua Nhân Tông đã lớn, tự mình nắm lấy triều chính. Một lần vua đi chơi thuyền xem bắt cá trên hồ Dâm Đàm (Hồ Tây ngày nay. Xưa hồ Tây lúc mù sương thì giơ bàn tay lên không nhìn thấy ngón, vậy mà thành tên). Bỗng đâu mây mù bay tới vèo vèo. Trời mây u ám. Gió thổi vi vu. Mắt mù tai ù. Mở mắt ra, vua đã thấy trên thuyền có con hổ to bằng con sư tử vằn vện đủ kiểu trông như thật chực xông tới thơm vua một vài miếng. Nể hổ là động vật quý hiếm đang được quốc tế bảo vệ nên vua không dám làm gì. Mọi người đều tái mặt.

Gần đấy có người đánh cá tên Mục Thận, thấy sự biến vội chèo thuyền thét lên một tiếng Kiii – aaaai, tung lưới trùm phủ con hổ. Mây mù tan, nhìn lại thì trong lưới không phải hổ mà là Thái sư Lê Văn Thịnh đang nằm còng queo.

Vua cho rằng Thịnh học phép biến hình của người Đại Lý (có khi học của Đoàn Dự cũng nên), định hóa hổ hại vua. Thịnh bị khép tội phản loạn, nhưng nể công lao từ xưa đến nay nên chỉ bị cắt hết chức vụ, đày lên trại Thao Giang nơi thượng lưu sông Thao.

Dân chài Mục Thận có công cứu giá nên được phong Đô úy tướng quân, lại ban thưởng hậu hĩnh. Dần dần thăng chức lên đến Phụ quốc tướng quân, lúc mất được truy phong Thái úy. Người được tạc tượng thờ trong đình làng Võng Thị ven Hồ Tây bây giờ chính là người này vậy.

************

Lời bàn: tớ chẳng muốn làm vua, làm vua khổ bỏ xừ, còn bị khối cái ràng buộc. Càng chả muốn như Văn Thịnh, có tài, có công mà rồi cũng thành tội thần, bị bắt đi đày. Cứ như ông dân chài Mục Thận lại hay. Chỉ cần xuất hiện đúng nơi, đúng lúc, là được.

About Thăng Long đệ bét kiếm

Y ngớ ngẩn, cù lần, gàn, vừa đầu gấu vừa hèn mọn, lười chảy thây chảy mủ, ruồi đậu vào mép chả buồn đuổi. Đôi lúc hơi ngu, còn phần lớn thời gian thì cực ngu. Điểm tích cực duy nhất ở y là mặt mũi xấu xí, cơ thể thiếu cân đối: bụng to, vai rộng, nhưng bắp tay lại tong teo, ngực lép kẹp, ngoài ra còn tóc rễ tre, mắt cận thị. Xấu quá chả ai thèm để ý, y chả sợ ai đàm tiếu bao giờ. Lúc nào y cũng lầm lũi ở nhà như miếng thịt trâu nơi gác bếp.
This entry was posted in Blog entry and tagged . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s