Những kẻ chết chém


Hôm trước, vì thằng em không thể viết được chữ nào về “Hà Nội trong tim em”, tớ điên tiết bật phim “Hà Nội trong mắt tôi” lên cho nó xem. Rồi chợt nhớ đến một đoạn nói về Quang Trung Nguyễn Huệ trong ấy.

Năm 1786, Nguyễn Huệ đem quân ra Bắc Hà, lấy danh nghĩa Phù Lê diệt Trịnh, thanh thế rất mạnh. Diệt Trịnh rồi, Huệ vào chầu vua Lê Cảnh Hưng, quân đóng cả ở ngoài thành. Vua tôi đều sợ Huệ có bụng làm phản.

Lại nói Nguyễn Huệ vào chầu vua, lưng đeo kiếm, áo bào tung bay, bước phăm phăm giữa thềm rồng, tiến đến ngai vàng. Vua xanh mắt sợ. Chợt có một viên quan là Trương Đình Phát tiến ra chặn lại, vòng tay lễ phép nhưng dõng dạc nói:

_ Phép nước, lên điện không được đeo vũ khí. Xin tướng quân cởi kiếm.

Huệ sững người, trừng mắt nhìn viên quan dám to gan chặn đường mình. Phát vẫn điềm nhiên. Khựng lại vài giây, rồi Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ cũng bình thản trao kiếm cho Phát.

Phim tài liệu Hà Nội trong mắt tôi bình rằng: “Quốc gia chỉ có thể trường tồn và hưng thịnh khi kẻ thường dân cũng dám nói với bề trên điều ngay thẳng, và người có quyền uy phải biết nghe kẻ dưới mình những điều phải trái.” Hãy biết rằng, trong chùa Bộc, vẫn còn một pho tượng thờ Quang Trung ngay từ thời Gia Long Nguyễn Ánh đang điên cuồng trả thù và xóa bỏ những dấu vết vinh quang của triều đại Tây Sơn Nguyễn Huệ. Bên trên tượng không phải chữ “Uy”, chữ “Dũng”, mà là một chữ “Tâm”

Nhân nhớ đến chuyện này, lại nhớ đến một chuyện khác, từ tít tận đời Tần Nhị Thế.

Số là khi ấy, Tần Thủy Hoàng mới mất. Tần Nhị Thế Hồ Hợi lên ngôi. Trong triều, thừa tướng Triệu Cao hoành hành, uy quyền nghiêng nước. Triệu Cao vốn có bụng làm phản nên dò ý quần thần. Một hôm, nhân buổi lên triều tại cung Hàm Dương, Cao dâng lên Tần Nhị Thế một con Hươu, nhưng lại tâu rằng đây là con ngựa quý muốn tiến vua. Vua cười ha hả, nói:

_ Thừa tướng lầm rồi, đây là con hươu, sao có thể biến hươu thành ngựa được ? Vả lại, đầu ngựa mà lại có sừng là thế quái nào ?

Triệu Cao mặt không hề biến sắc, quay xuống hỏi bá quan xem đây là hươu hay là ngựa. Các quan ở dưới có người xun xoe phán như đinh đóng cột rằng đích thị là con tuấn mã, có kẻ im lặng, có kẻ kiên quyết nói hươu là hươu.

Sau Cao nhớ mặt những kẻ kiên quyết không nhận hươu là ngựa, ghép tội cho họ rồi trừ đi hết. Sự việc này trở thành điển tích “Chỉ hươu nói ngựa”.

Ôi, không biết mình đã nói câu này bao giờ chưa, rằng chỉ cần nhìn người chết là biết người sống. Hôn quân, tiểu nhân đắc thế thì trung thần bị chém, minh quân tại vị thì gian thần bị chém, thời nào cũng vậy, kể cả thời nay.

About Thăng Long đệ bét kiếm

Y ngớ ngẩn, cù lần, gàn, vừa đầu gấu vừa hèn mọn, lười chảy thây chảy mủ, ruồi đậu vào mép chả buồn đuổi. Đôi lúc hơi ngu, còn phần lớn thời gian thì cực ngu. Điểm tích cực duy nhất ở y là mặt mũi xấu xí, cơ thể thiếu cân đối: bụng to, vai rộng, nhưng bắp tay lại tong teo, ngực lép kẹp, ngoài ra còn tóc rễ tre, mắt cận thị. Xấu quá chả ai thèm để ý, y chả sợ ai đàm tiếu bao giờ. Lúc nào y cũng lầm lũi ở nhà như miếng thịt trâu nơi gác bếp.
This entry was posted in Blog entry and tagged . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s