Về quê

Một ngày nghỉ hơi hơi đẹp trời (đấy là xét theo chiều hướng lạc quan của thời tiết), tôi về quê và nhận thấy rặng tre cạnh nhà đã bị chặt mất cùng với đợt lấp ao. Đi từ đầu làng đến cuối làng cũng chỉ thấy mỗi một rặng tre duy nhất đứng khép nép giữa mấy ngôi nhà gạch mái bằng.

Con đường ra mộ ông trước có hai hàng cây bạch đàn trông đẹp như tranh, cũng bị chặt béng. Mép bờ ao vịt lập lờ nổi kim tiêm.

Tôi còn về quê làm gì ? Những gì ở quê có thì thành phố có hết !

À may quá, thành phố không có mộ ông nội, thế thôi.

About Thăng Long đệ bét kiếm

Y ngớ ngẩn, cù lần, gàn, vừa đầu gấu vừa hèn mọn, lười chảy thây chảy mủ, ruồi đậu vào mép chả buồn đuổi. Đôi lúc hơi ngu, còn phần lớn thời gian thì cực ngu. Điểm tích cực duy nhất ở y là mặt mũi xấu xí, cơ thể thiếu cân đối: bụng to, vai rộng, nhưng bắp tay lại tong teo, ngực lép kẹp, ngoài ra còn tóc rễ tre, mắt cận thị. Xấu quá chả ai thèm để ý, y chả sợ ai đàm tiếu bao giờ. Lúc nào y cũng lầm lũi ở nhà như miếng thịt trâu nơi gác bếp.
This entry was posted in Blog entry and tagged , . Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s