Thái độ với cái vô hình

Trưa nay xem TV nghe được một cụm từ mà tí phì cơm ra cười, đấy là cái “thái độ ứng xử với thế giới tâm linh”. Thực ra cũng chẳng có gì đáng cười lắm đâu, tớ chỉ tự dưng nhớ đến hồi cách đây vài chục năm, người ta coi cúng bái là hủ tục mê tín dị đoan, dấu ấn rác rưởi của chế độ phong kiến. Thế là các làng xã từ trung ương tới địa phương thi nhau đập phá đền, chùa, đình, miếu, khiêng tượng đồng ra đúc mâm, đúc đạn, lấy gỗ cột đình về làm chuồng trâu, quẳng bát hương lăn lốc trong đống xà bần gạch đá. Vụ này cũng có tí dấu ấn học đòi từ Tung Của dẩn mỉn và Mao chủ xị. Nghe nói bên Tàu còn khiếp hơn cơ, người ta nhổ vào mặt những người thờ Phật và coi đó là tàn dư phong kiến. Kết cục những người ấy thế nào xin miễn bàn.

Mà thôi, quá khứ đã qua, nhắc lại cho có hương có hoa là đủ. Giờ xu thế đảo ngược hẳn. Âu là thời đại khác, cũng là một “thái độ ứng xử với thế giới tâm linh” khác.

Tết năm ngoái cả nhà tớ sang nhà ông anh họ, tiện chân rẽ vào chùa Thầy. Chùa đương hội nên đông như chợ, đứng xa nhìn khói hương nghi ngút có khi ối người tưởng cháy chùa. Trong sân chùa có một đỉnh hương treo sẵn biển “Đề nghị quý khách không thắp hương”, vậy mà khách thập phương vẫn cứ ôm từng bó hương to như bó đuốc, to đến mức không cách gì dập tắt lửa đang phừng phực cháy được, và cắm phầm phập vào đỉnh. Bên cạnh đỉnh hương là một xô và một chậu, trông rõ bô nhếch, mà chắc nhiều người đi lướt qua kiểu cưỡi ngựa xem chuông khéo chả hiểu để lảm gì. Nhưng chỉ cần đứng lại dăm phút là hiểu ngay thuốc fugaca diệt trừ giun như thế nào. Chả là bó hương vừa cắm xuống, thiện nam tín nữ xì xụp khấn vái lạy lục thì ngay lập tức có một lão bà (tên giao dịch là bà lão) phi ngay ra, rút bó hương, nhúng vào xô nước cái “xèoooo…” rồi thảy vào chậu. Trong chậu cũng được đầy gần đến mép. Bà lão chuyên trách tìm và diệt hương này làm việc từ sáng đến giờ chắc vất vả lắm.

Thái độ ứng xử với thế giới tâm linh này với thái độ kia quả là một trời một hố. Từ cái thời người ta thấy mình mạnh mẽ quá, coi khinh cả thánh thần đến thời người ta thấy mình yếu đuối quá, quỵ lụy theo thánh thần cũng chả được mấy nả. Mà sao dân càng giàu, nước càng mạnh, ngoại tệ và ô tô ngoài đường càng nhiều thì người ta lại càng yếu bóng vía đi thế nhỉ ?

Thực ra mà nói, ấy không phải tại người ta sợ thánh thần, mà là tại người ta mất niềm tin ở chính mình và những người xung quanh mình. Người ta không còn biết bấu víu vào đâu cả. Người ta thắp nhiều hương, cúng nhiều tiền chẳng qua là vì ngay cả thánh thần họ cũng không còn tin nữa. Càng đốt nhiều hương vòng, hương nén thì càng ít tin. Nghe vô lý phải không ? Ngay cả những người ấy, họ cũng sẽ không thừa nhận điều đó, nhưng trong vô thức, niềm tin của họ là như thế.

Niềm tin trong một thế giới đang biến đổi, cũng phải thế nào nó mới ra thế ấy chứ.

*
*        *

Bạn có thấy bức tượng Phật bà quan âm nghìn mắt nghìn tay phía trên kia không ? Thầy tớ bảo, em hãy nhìn xem, đây là một khuôn mặt Việt đích thực. Một khuôn mặt rất hiền, rất bình yên. Hai, ba nén hương cắm ở kia chỉ đủ tạo ra một làn khói thoang thoảng bay như có như không, khách ghé thăm buông lòng ngắm nhìn một bóng hình vừa thực, vừa ảo, nhưng đọng lại sau tất cả chỉ là một khuôn mặt thanh thản và nhẹ nhõm nhường ấy mà thôi.

*
*        *

*
*        *

————————–

Đang không ngủ được vì bị ám ảnh bởi cái luận văn. Cứ nhắm mắt lại là loạn lên nào người già, về hưu, trầm cảm, bệnh hoạn… giống y như hồi viết dự án HIV, ngủ toàn mơ thấy dịch vụ chăm sóc với thiếu hụt. Ngồi viết tí rồi quay lại với luận văn.


About Thăng Long đệ bét kiếm

Y ngớ ngẩn, cù lần, gàn, vừa đầu gấu vừa hèn mọn, lười chảy thây chảy mủ, ruồi đậu vào mép chả buồn đuổi. Đôi lúc hơi ngu, còn phần lớn thời gian thì cực ngu. Điểm tích cực duy nhất ở y là mặt mũi xấu xí, cơ thể thiếu cân đối: bụng to, vai rộng, nhưng bắp tay lại tong teo, ngực lép kẹp, ngoài ra còn tóc rễ tre, mắt cận thị. Xấu quá chả ai thèm để ý, y chả sợ ai đàm tiếu bao giờ. Lúc nào y cũng lầm lũi ở nhà như miếng thịt trâu nơi gác bếp.
This entry was posted in Blog entry and tagged , , . Bookmark the permalink.

One Response to Thái độ với cái vô hình

  1. bin says:

    ôi thôi, sao tui ghét mấy cái cảnh vái quỳ lạy sì sụp, thắm nhang ào ào. tui chỉ vái lạy và cầu nguyện trong tâm, cho nó bình, vậy đi :)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s