Viết trong một chiều mộng mị

Những kẻ cô đơn tự buộc mình vào bè nứa
thả trôi sông
Những chiếc bè chẳng chịu trôi xuôi dòng
đùng đùng lật úp

Những kẻ cô đơn chiều tháng chạp
ngồi ngáp chẳng buồn lấy tay che
Những kẻ cô đơn vô tận ngoài kia
ngày nào tôi chả gặp

Những kẻ cô đơn ra điều tất bật
không đủ thời gian gạt mớ tóc lòa xòa
Những kẻ cô đơn trèo lên cây gạo hái hoa
dẫm phải cành mục ngã gãy cổ
Những kẻ cô đơn luôn miệng than khổ
Những kẻ cô đơn
Những kẻ cô đơn
Những kẻ tự biến mình thành mồ chôn cho kẻ khác
Những kẻ tự mình đi lạc
Những kẻ xé toạc mình
tìm một chút tình
rơi vãi.

Những kẻ cô đơn phóng xe không thèm ngoái lại…

About Thăng Long đệ bét kiếm

Y ngớ ngẩn, cù lần, gàn, vừa đầu gấu vừa hèn mọn, lười chảy thây chảy mủ, ruồi đậu vào mép chả buồn đuổi. Đôi lúc hơi ngu, còn phần lớn thời gian thì cực ngu. Điểm tích cực duy nhất ở y là mặt mũi xấu xí, cơ thể thiếu cân đối: bụng to, vai rộng, nhưng bắp tay lại tong teo, ngực lép kẹp, ngoài ra còn tóc rễ tre, mắt cận thị. Xấu quá chả ai thèm để ý, y chả sợ ai đàm tiếu bao giờ. Lúc nào y cũng lầm lũi ở nhà như miếng thịt trâu nơi gác bếp.
This entry was posted in Thơ thẩn vớ vẩn. Bookmark the permalink.

3 Responses to Viết trong một chiều mộng mị

  1. Bình Yên says:

    Những ngày mộng mị tự dưng thấy cô đơn nhiều thế sao ? :)

    • Lửa says:

      Tớ có bảo là đang viết về tớ đâu :D

      Mà không, những lúc không mộng mị mới thấy cô đơn bạn ạ :))

  2. Khúc Trường Hưng says:

    Nhung ke co don treo len cay gao hai hoa, nga~ xuo’ng vuo`n ca` ga~y co? que` chan!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s